ĐIỂM BÁO MẠNG
- Quốc tế: Chính phủ Mỹ đóng cửa vào lúc nửa đêm (VNN 22/12/2018)- Tiến trình phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên bây giờ ra sao? (GD 22/12/2018)-Vì sao VN hủy giao lưu quốc phòng với Mỹ? (BBC 21-12-18)-'Nước Mỹ là nhà' đối với những di dân Việt sắp bị trục xuất (VOA 21-12-18)-Anh sẽ trưng cầu dân ý lần hai về Brexit? (KTSG 20/12/2018)-Di dân Việt "dính" tiền án bị trục xuất khỏi Mỹ – Vấn đề “tế nhị” của “Little Saigon” (VOA 20-12-18)-Biển Đông có thể thành điểm nóng dễ nổ ra xung đột năm 2019(GD 19/12/2018)-Mỹ - Trung mới chỉ vờn nhau chứ chưa tỉ thí trên Biển Đông (GD 18/12/2018)-Tại sao dư luận có quan điểm hoài nghi lập trường của Mỹ ở Biển Đông? (GD 17/12/2018)
- Trong nước: Sai phạm của hai cựu Phó chủ tịch TP HCM vừa bị bắt (VnEx 22-12-18)-Vì sao ông Phan Văn Vĩnh quyết định không kháng cáo?(VNN 21/12/2018)-Vũ ‘nhôm’ lãnh án 17 năm tù (VNN 21/12/2018)-Có phải Chủ tịch thành phố Hồ Chí Minh đang gây áp lực lên trung ương? (GD 20/12/2018)-Từ bản đồ thất lạc tới uất ức 16 năm của người dân Thủ Thiêm (VNN 20/12/2018)-‘Quan chức giàu rất nhiều’ (VNN 20-12-18)- 8 yêu sách năm 2019 tương tự những đòi hỏi của một thế kỷ trước (RFA 19-12-18)-
- Kinh tế: Thu hút đầu tư nước ngoài phải có trọng tâm, trọng điểm (GD 22/12/2018)- yk TĐ Dũng-Phản ứng đầu tiên của thị trường tiền tệ sau khi Fed tăng lãi suất (KTSG 22/12/2018)-Nội dung – trái tim của tiếp thị số (KTSG 22/12/2018)-Hệ sinh thái nông nghiệp: Yếu điểm xây dựng nền nông nghiệp công nghệ cao (GD 22/12/2018)-Vượt Trung Quốc, Thái Lan: Chuyện chưa từng có, Việt Nam chiếm đỉnh cao thế giới (VNN 22/12/2018)-về giải cứu thịt lợn!-Kinh doanh cà phê: xoay ngả nào? (KTSG 21/12/2018)-‘Việt Nam nhận 15,9 tỷ USD kiều hối năm 2018’: Thực hay giả? (Blog VOA 21-12-18)-Phạm Chí Dũng-Lộc Trời “bắt tay” Phoenix giúp nông dân sản xuất lúa gạo bền vững (KTSG 21/12/2018)-Lãi suất huy động bứt phá cuối năm (KTSG 21/12/2018)-Từ Địa Trung Hải đến đồng bằng sông Cửu Long (KTSG 21/12/2018)-Kỳ vọng tour du lịch thể thao (KTSG 21/12/2018)-Thận trọng hơn với các báo cáo triển vọng kinh tế (KTSG 21/12/2018)-Giá dầu thô 46 đô la Mỹ/thùng (KTSG 20/12/2018)-Quyết liệt chống buôn lậu, gian lận trong kinh doanh xăng dầu (GD 20/12/2018)-Loạn danh xưng siêu sang: Quản lý cách nào?(KTSG 20/12/2018)-Tỷ giá đô la Mỹ/tiền đồng giao dịch trong biên độ từ 23.280 - 23.330 (KTSG 20/12/2018)-Không chỉ là chuyện công nghệ tiến tới, tội phạm thụt lùi (KTSG 20/12/2018)-Thưởng và thương hiệu (KTSG 20/12/2018)-Khi cung tiền giảm...(KTSG 20/12/2018)-Kiều hối năm 2018 dự kiến đạt 15,9 tỷ USD (TP 20-12-18)-Người trẻ Việt làm gì tại các cửa hàng tiện lợi? (Zing 20-12-18)-
- Giáo dục: Tình thầy trò mặn - nhạt là do phụ huynh nêm nếm (GD 22/12/2018)-Ai làm được, em xin bỏ nghề! (GD 22/12/2018)-Ông Đinh Bằng My đạt bao nhiêu tiêu chuẩn mà làm được hiệu trưởng? (GD 22/12/2018)-Bài học giáo dục (KTSG 22/12/2018)-Phải lập tức dẹp phòng ngủ trong phòng làm việc của hiệu trưởng (GD 21/12/2018)-Sinh viên chính quy tâm tư về bằng tại chức (GD 22/12/2018)-Chấm dứt nạn diễn kịch trong giáo dục bằng cách nào? (GD 22/12/2018)-Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ nhắn nhủ, thầy cô phải như cha mẹ (GD 22/12/2018)-Trung tâm ngoại ngữ Mỹ Nhật đóng cửa, nhiều phụ huynh vẫn chưa nhận lại học phí (GD 22/12/2018)-“Giáo dục thông minh” sẽ thay đổi phương pháp dạy học truyền thống (GD 22/12/2018)-Thế nào là dạy học tích cực? (GD 22/12/2018)-Giáo viên Trường Mầm Non Phú Mỹ tiếp tục kiện Ban giám hiệu nhà trường (GD 22/12/2018)-Trường Nguyễn Lương Bằng vận động tài trợ 480 triệu đồng cải tạo nhà vệ sinh (GD 22/12/2018)-
- Phản biện: Không còn là ‘hồi chuông cảnh tỉnh’ mà đã ‘báo động đỏ’ (TVN 22/12/2018)-Nguyễn Duy Xuân-Hỏi và Đáp về Phong trào Dân chủ (Bài 7) (BVN 22/12/2018)-Nguyễn Vũ Bình-‘Việt Nam nhận 15,9 tỷ USD kiều hối năm 2018’: Thực hay giả? (BVN 22/12/2018)-Phạm Chí Dũng-ExxonMobil khai thác dầu ở VN bất chấp TQ! (BVN 22/12/2018)-Thường Sơn-Việt Nam sẽ làm gì ở Ủy ban Luật thương mại quốc tế? (BVN 22/12/2018)-Nguyễn Hồng Phúc-Một số ngụy biện về quan hệ với Trung Quốc (viet-studies 21-12-18)- Nguyễn Đình Cống- 8 yêu sách năm 2019 tương tự những đòi hỏi của một thế kỷ trước (BVN 21/12/2018)-Diễm Thi/RFA-THẬT ĐÁNG TÒ MÒ: CÓ THẬT HỌ MUỐN MUA HẾT, CHIẾM HẾT, GIÁM SÁT HẾT? (BVN 21/12/2018)-FB Vu Kim Hanh-Đằng sau ‘xóa bỏ sân golf Tân Sơn Nhất trong quy hoạch’ là gì? (phần 1, 2, 3)-Thường Sơn-Truyền Thông Chính Trị Và Hành Vi ứng Xử Của Các Lãnh Đạo Nhà Nước Việt Nam (viet-studies 20-12-18)-Nguyễn Thanh Anh-Những đứa con của Cách mạng: Phong trào phản kháng mới củaViệt Nam?(BVN 20/12/2018)-Hoa Nghi dịch-BOT GIAO THÔNG TRONG KHÔNG GIAN - BOT CỘNG SẢN TRONG THỜI GIAN (BVN 20/12/2018)-Phạm Đình Trọng-Nếu nhân văn bị trói buộc sẽ kìm hãm con đường tiến lên văn minh của Dân tộc (BVN 20/12/2018)-Nguyễn Ngọc Chu-Lãnh đạo chỉ lo cho an nguy của … cái ghế (VOA Blog 19-12-18)-Trân Văn-Facebook gián tiếp triệt tiêu nhân quyền của blogger Việt Nam?(BVN 19/12/2018)-Hoa Nghi dịch
- Thư giãn: "Christkindelsmärik" Strasbourg - Chợ Noel lâu đời nhất châu Âu ở Pháp (GD 22/12/2018)-Dân mạng tung loạt ảnh Quang Hải - H'Hen Niê trời sinh có tướng phu thê (VNN 22/12/2018)-Chuyện chưa biết về người mẹ Nga của thủ môn Lâm 'tây'(VNN 21/12/2018)
MỘT SỐ NGỤY BIỆN VỀ QUAN HỆ VỚI TRUNG QUỐC
NGUYỄN ĐÌNH CỐNG/ viet-studies 21-12-2018
Vừa qua Câu Lạc Bộ đọc sách báo của chúng tôi mời được ông MĐ, một cán bộ tuyên giáo bậc cao nói chuyện thời sự. Ông trình bày một số tình hình trong nước và thế giới, trong đó điều làm tôi quan tâm nhất là quan hệ của Việt Nam với Trung Quốc. Theo ông MĐ, tuy rằng có một vài sự kiện ở biển Đông, nhưng quan hệ này đang rất tốt đẹp, ông cho rằng đường lối hòa bình mềm dẻo và tôn trọng Luật pháp quốc tế của Đảng ta là sáng suốt, phù hợp với truyền thống dân tộc. Ông viện dẫn các sự kiện lịch sử các đời vua của Việt Nam vẫn thần phục và triều cống Hoàng đế Tàu, mà sự kiện đáng chú ý là Quang Trung, sau khi đánh tan 20 vạn quân Thanh đã sang Bắc kinh xin thần phục vua Khang Hy ( ! ), cho đó là tấm gương cần noi theo.
Kết thúc trong tiếng vỗ tay hoan hô, ông MĐ tỏ ra thỏa mãn, nán lại gặp gỡ và trao đổi thêm với một vài người. Tôi cũng ở lại một chốc, được ông chào và hỏi : “Bác thấy tôi trình bày thế nào”. Tôi trả lời : “Anh nói hay, cung cấp được một số thông tin có giá trị, đa số bà con tham dự xem ra là thỏa mãn, riêng tôi thấy có vài chỗ anh chỉ mới đề cập đến một phần của sự thật bên ngoài, bỏ mất phần khác quan trọng hơn, riêng các lập luận, có hình thức chặt chẽ nhưng để ý thì thấy khoảng một phần ba vì phạm vào lỗi ngụy biện, đặc biệt phần nói về quan hệ Việt Trung, về Nguyễn Huệ.
Đó là một nhận xét có tính phản biện mà diễn giả không mong đợi. Tôi chờ một câu trả lời đại khái như : “Xin cám ơn bác, xin chỉ cho biết những chỗ mà bác cho là quan trọng hơn, là ngụy biện”. Nhưng không!. Ông ta chào tôi rồi quay sang đàm đạo với những người khác đang chờ đợi những ý kiến quý báu của ông.
Về quan hệ với Trung Quốc, xin vạch ra một số ngụy biện không những của ông MĐ trong buổi nói chuyện mà Tuyên huấn của Đảng vẫn dùng để lừa nhân dân. Tiếc thay, một số người vẫn vui vẻ nghe theo.
1- Nước ta bị thế kẹt ở sát Trung Quốc, bị nó khống chế nhiều bề.
Giáp với Trung Quốc không phải chỉ có Việt Nam mà còn 13 nước khác như Mông Cổ, Bhutan, Nêpan, Takjikistan, Kazakstan, Nga, Myanmar, Ấn độ v.v... Trừ Nga và Ấn độ, các nước khác đều bé, thế mà họ có chịu khuất phục Trung Quốc như Việt Nam đâu. Đặc biệt như Bhutan, có biên giới khá dài với Trung Quốc mà không có quan hệ ngoại giao. Sự chịu khuất phục do nguyên nhân địa lý chỉ là một phần rất rất nhỏ. Nguyên nhân chính là do đường lối lãnh đạo. Nếu đổ cho nguyên nhân địa lý thì giải thích thế nào về các nước như Bhutan, Nêpan, Takjilistan...đều bé, Trung Quốc tuy có phá phách ít nhiều nhưng cơ bản không làm họ khuất phục. Ta giáp với Trung Quốc từ khi lập quốc đến giờ mà các đời vua phong kiến trước đây có chịu lép vế một bề như dưới thời Cộng sản hay không.
2- Nước ta và Trung Quốc cùng ý thức hệ cộng sản, cùng chung lý tưởng Xã hội chủ nghĩa.
Đây là lập luận ngụy biện xảo trá. Việc cùng ý thức hệ có phải là tiền định, là Trời bắt phải thế đâu. Đó là do con người lựa chọn. Từng đảng viên cộng sản khi vào Đảng thì có thề trung thành với Đảng nhưng dân tộc này có bao giờ thề lệ thuộc vào Trung Quốc đâu. Ừ, mà cùng ý thức hệ tốt đẹp thì cũng tạm được, nhưng ý thức hệ đó đã lạc hậu, đã thối rữa mất rồi thì đeo bám làm gì. Trước đây chúng ta theo Liên Xô vì ý thức hệ, thế mà Liên xô sụp đổ rồi, trong lúc Trung Quốc cố dựa vào ý thức hệ để thôn tính Việt Nam thì vin vào nó mà làm gì ngoài sự lừa bịp những người nhẹ dạ cả tin. Mà hỏi xem, ngoài một số rất ít còn dựa vào ý thức hệ để trục lợi thì đại đa số dân Việt Nam có còn tin gì vào nó nữa đâu. Hơn nữa Đảng Cộng sản Trung Quốc chỉ giữ lại cái tên và tổ chức chứ ý thức hệ Cộng sản cũng đã bị vứt bỏ từ lâu, chúng nó chỉ dùng để lừa bịp những người khờ dại trong và ngoài nước. Cũng vì ý thức hệ mà lãnh đạo ĐCS VN đã ký kết mật ước Thành Đô. Nhiều dư luận yêu cầu công khai minh bạch cho toàn dân biết nội dung, thế mà đến nay lãnh đạo ĐCS vẫn giấu kín.
3- Truyền thống tổ tiên vẫn thần phục Tàu.
Đây là lối ngụy biện dùng một phần sự thật để che giấu bản chất. Tổ tiên chúng ta bên ngoài tỏ ra thần phục Tàu chứ chưa bao giờ chịu khuất phục (trừ bọn Ích Tăc, Chiêu Thống…). Như Nguyễn Trãi đã viết : “Như Đại Việt ta, vốn xưng nền văn hiến đã lâu. Núi sông bờ cõi đã riêng, phong tục Bắc Nam cũng khác. Trải mấy triều Đinh, Lê, Lý, Trần dựng nền độc lập. Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên hùng cứ một phương…”. Xét trong lịch sử từ Ngô Quyền , trừ thời Hồ Quý Ly bị nhà Minh cướp nước thì chưa thấy có triều đại nào chịu khuất phục Trung Quốc về mọi mặt một cách nhục nhã như bây giờ. Ngay như Quang Trung, ông cho người đóng thế mình sang bái phục Càn Long (không phải Khang Hy ) chỉ là cái mẹo sau khi đã đánh tan 20 vạn quân của Tôn Sĩ Nghị. Đánh thắng rồi mới cầu hòa chứ không phải cúi đầu xin chỉ thị về mọi việc lúc chưa xẩy ra.
Việc nhất nhất thần phục Tàu Cộng đã được cài sẵn vào gène, vào máu của ĐCS VN từ khi mới thành lập năm 1930. Chẳng thế mà Trần Huy Liệu, vào khoảng năm 1949 có nói một câu nhận xét không tốt về Tàu (coi chừng kẻ thù truyền kiếp của dân tộc) thì bị thất sủng ngay. Năm 1954, Phạm Văn Đồng sau khi ký Hiệp định Genève đã khóc vì bị Chu Ân Lai ép buộc chia cắt đất nước đến vĩ tuyến 17. Năm 1958, được tin Trung Quốc muốn độc chiếm các đảo Hoàng Sa và Trường Sa thì Phạm Văn Đồng ký Công hàm công nhận ngay (ngoài ông Đồng ra hình như trên thế giới không có nước nào ủng hộ Trung Quốc nữa). Năm 1974 Hà Nội giữ hoàn toàn im lặng để cho Trung cộng đánh chiếm Hoàng Sa do Việt Nam Cộng Hòa quản lý. Năm 1988 Lê Đức Anh (Bộ trưởng Quốc phòng) ra lệnh cho các chiến sĩ đảo Gạc Ma không được chống cự lính Trung cộng, để toàn bộ 64 chiến sĩ bị sát hại, xác bị quăng xuống biển. Năm 1991 Nguyễn Văn Linh, Phạm Văn Đồng, Đỗ Mười sang Thành Đô (Trung Quốc không cho đến Bắc Kinh) cầu xin sự che chở và ký mật ước, cố xin gặp Đặng Tiểu Bình nhưng hắn không cho gặp. Năm 2000 Lê Khả Phiêu ký cho Tàu một số đất ở Thác Bản Giốc và Hữu nghị quan. Những chuyện như vậy liệu có bao giờ xấy ra trong lịch sử của tổ tiên. Thế mà Đảng Cộng sản cứ đưa tổ tiên ra làm bình phong để che đậy.
4- Luận điệu gìn giữ hòa bình, tôn trọng luật pháp Quốc tế.
Cứ mỗi lần Trung Quốc có hành động ngang ngược ở biển Đông thì phát ngôn của Bộ Ngoại giao Việt Nam lại tuyên bố : “Phản đối, đòi tôn trọng chủ quyền, chủ trương giải quyết tranh chấp bằng hòa bình, thương lượng, tôn trọng luật pháp quốc tế, không liên kết với nước khác để chống nước thứ ba…”. Nghe quá hóa nhàm. Có những việc lớn, quan trọng mà sao chỉ có đại diện Bộ Ngoại giao, hoặc quá lắm là một cá nhân cấp cao nào đó phát biểu một cách dè dặt, Chính phủ, Quốc hội, Văn phòng Chủ tịch nước lặng im. Và dân quá bức xúc biểu tình phản đối thì bị đàn áp. Ừ thì tôn trọng hòa bình, ta không chủ động gây chiến, nhưng ai cấm những phát biểu mạnh mẽ phản đối của Chính phủ, sao lại cấm dân biểu tình, sao không dám kiện ra Tòa án quốc tế như Philippin. Luận điệu “mềm dẻo, hòa bình, tránh xung đột” chẳng qua để che giấu một tâm trạng hèn yếu, không dám tin vào dân, chỉ muốn thần phục để vinh thân phì gia.Điều khoản không liên kết với nước thứ ba…là bị lừa, có ngu xuẩn lắm mới ký kết như vậy. Thằng Tàu, nếu nó muốn đánh chiếm VN thì nó cần gì liên kết với nước nào. Lúc đó nếu VN nhận sự viện trợ của nước khác là vi phạm hiệp định.
5- Luận điểm : Về kinh tế ta phụ thuộc vào Tàu quá nhiều
Nếu ta có những đấu tranh mạnh mẽ để bảo vệ chủ quyền mà bị Tàu nổi giận cắt đứt mọi giao dịch thương mại thì ta lâm vào khủng hoảng lớn.
Tôi gọi đây là luận điểm chứ không phải luận điệu vì xét ra có phần đúng. Nhưng có phải vì giao lưu hàng hóa mà để cho Tàu vào chiếm cứ các vị trí xung yếu của đất nước, để người Tàu tràn ngập các vùng quan trọng, để họ phá nát môi trường. Những nước như Anh, Mỹ, Đức, Nhật, Úc… họ có làm như thế đối với các nước khác đâu. Việc để kinh tế, thương mại, xây dựng của Việt Nam quá lệ thuuộc vào Tàu , để cho Tàu thực hiện các dự án lớn làm hủy hoại môi trường là tội của những người lãnh đạo tham và ngu. Bây giờ đã lỡ ra rồi thì không phải cứ cố trượt dài trên con đường sai lầm mà phải tìm cách khắc phục. Tấm gương của Myanma và Malaysia còn rõ ràng đó. Ông Mahathir, trên 90 tuổi, ngay sau khi nhậm chức thủ tướng đã loại bỏ ngay các dự án lớn của Trung quốc.
Tuy vậy khi chúng ta có những đấu tranh mạnh mẽ để bào vệ chủ quyền mà việc giao lưu kinh tế với Tàu bị ngừng cũng chỉ mới là suy đoán. Việc giao lưu là có lợi cho cả hai bên. Việc giao lưu với Tàu nếu bị giảm sút , trước mắt kinh tế Việt sẽ gặp khó khăn, đời sống của đân bị ảnh hưởng. Nhưng Nhà nước thử hỏi dân xem họ có vui lòng chấp nhận khó khăn trong thời gian ngắn để loại bỏ mọi xấu xa do Tàu mang đến hay không. Tôi nghĩ rằng được giải thích đa số dân sẽ vui lòng. Hơn nữa dân ta có câu : “Trong cái khó ló cái khôn”. Trước đây vì nhầm lẫn mà ta ưu tiên thị trường Trung Quốc, nhưng nếu vì bảo vệ chủ quyền mà nó bị co lại thì các nhà doanh nghiệp Việt có đủ trí khôn để mở ra các nước khác, chứ làm sao chịu bó tay.
6- Nhận định:
Tôi cho rằng những ngụy biện trên đây chỉ nhằm để duy trì chế độ độc tài đảng trị theo đường lối Cộng sản, đem nước ta phụ thuộc vào Tàu cộng. Muốn thoát khỏi sự lệ thuộc này trước hết phải thoát ra khỏi ý thức hệ Cộng sản, phải cải cách thể chế theo con đường dân chủ chân chính. Một ngày mà Đảng Cộng sản Việt Nam còn kiên trì đường lối hiện hành thì dân Việt còn chịu cảnh lầm than và đất nước dần dần bị thôn tính.
Để kết thúc xin kể câu chuyện : Ngày xưa bên Tàu, nước Triệu (Thời U Mục Vương), nhờ có Lý Mục và Tư Mã Thượng là những người tài giỏi, yêu nước mà ngăn chặn được sự xâm lược của nước Tần. Thế nhưng vua Triệu tin dùng tên quan đứng đầu triều đình là Quách Khai, một kẻ tham lam. Gián điệp nước Tần đem biếu Quách khai một số lớn vàng bạc với yêu cầu vu cáo Lý Mục và Tư Mã thượng là bọn phản bội, chống lại nhà vua, để họ bị loại bỏ. Quách Khai nhận vàng bạc, thực hiện âm mưu, xui dục vua giết chết Lý Mục, đuổi được Tư Mã Thưọng. Kết quả quân Tần xâm chiếm nước Triệu một cách dễ dàng. Sau vụ này vua Tần nói : Ta chỉ bỏ ra ít vàng bạc mua được Quách Khai, dùng Khai để chiếm được Triệu, quá rẻ. Quách Khai hý hửng cho rằng đã lập công với Tần nhưng bị Tần đuổi đi, không dùng kẻ phản phúc. Quách Khai về quê, chở theo mấy xe vàng bạc. Giữa đường bị những người nghĩa khí giết hết cả nhà, lấy hết của cải.
Bình luận: Việc này đáng cho nhiều người Việt suy ngẫm. Nhưng những kẻ rắp tâm bán nước nghĩ rằng họ khôn hơn Quách Khai vì đã tuồn nhiều của cải và cho con cháu ra nước ngoài. Không đâu, chúng mày khôn, sẽ có người khôn hơn và trên hết, chúng mày đã gây ra nghiệp chướng, thế nào cũng chịu nghiệp báo. Hãy luôn nhớ rằng của cải do sức lao động và tài năng làm ra mới bền chặt, còn của phi nghĩa do gian lận, tham nhũng, tước đoạt thì chỉ làm giàu tạm thời, không đời chúng mày thì đời con, đời cháu cũng tiêu thành mây khói và chưa biết còn những thảm họa nào nữa.
Tác giả gửi cho viet-studies ngày 21-12-18
KHÔNG CÒN LÀ 'HỒI CHUÔNG CẢNH TỈNH' MÀ ĐÃ 'BÁO ĐỘNG ĐỎ'
NGUYỄN DUY XUÂN/ TVN 22-12-2018

Mới đây, tại hội nghị tổng kết 10 năm trường phổ thông dân tộc nội trú, khi đề cập vụ hiệu trưởng Trường PTDTNT Thanh Sơn (Phú Thọ) bị tố xâm hại tình dục hàng loạt nam sinh, Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Phùng Xuân Nhạ nhấn mạnh, để xảy ra vụ việc như thế này là “rất đau lòng”. “Đây là một hồi chuông cảnh tỉnh về đạo đức nhà giáo trong các trường nội trú.” Bộ trưởng khẳng định.[1]
Quả thực đây là chuyện đau lòng mà bất cứ ai cũng phẫn nộ nếu nó xảy ra. Nhưng cũng xin có đôi điều lạm bàn.
Vấn đề đạo đức nhà giáo không còn bó hẹp trong phạm vi “trường nội trú”, bởi lẽ chuyện ông Đinh Bằng My xâm hại tình dục học sinh không còn là “trường hợp cá biệt”. Và vì thế, tầm mức của vấn đề không dừng ở “hồi chuông cảnh tỉnh” mà là báo động đỏ về đạo đức nhà giáo hiện nay.
Trường dân tộc nội trú huyện Thanh Sơn
Công tác trong ngành đã lâu, nhưng tôi có cảm giác chưa bao giờ, ngành giáo dục xảy ra dồn dập những vụ việc tiêu cực khiến dư luận bức xúc, phẫn nộ, ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh người thầy như năm 2018 này.
Thống kê sơ bộ, từ đầu năm 2018 đến nay, đã có hơn một chục vụ thầy cô giáo, hoặc là xâm hại tình dục, hoặc là bạo hành học sinh bị phanh phui trên báo chí và mạng xã hội.
Đó là các vụ mang tính chất bạo hành như vụ thầy giáo ở Phú Nhuận (TP.HCM) nhục mạ học sinh, vụ cô giáo ở Hải Phòng bắt học sinh uống nước giẻ lau bảng, vụ cô giáo trường THCS Thị trấn Vân Đình (Hà Nội) tát học sinh chảy máu miệng, gãy răng, vụ 231 cái tát ở trường THCS Duy Ninh (Quảng Bình), vụ cô giáo ép học sinh tát bạn 50 cái ở trường tiểu học Quang Trung (Hà Nội), v.v…
Các vụ xâm hại tình dục học sinh gây chấn động dư luận: Vụ Nguyễn Quang Chung (giáo viên trường tiểu học Zơ Nông, Nam Giang, Quảng Nam vừa bị kết án 24 năm tù giam về 2 tội Dâm ô trẻ em và Hiếp dâm trẻ em), vụ thầy T.C.D ép 12 nữ sinh làm chuyện đồi bại trong các giờ học ở trường T.X (Huyện Hóc Môn, TP HCM); vụ Nguyễn Đình Lê, giáo viên Trường tiểu học An Thượng A, (Hoài Đức, Hà Nội) dâm ô với hàng loạt học sinh, và vừa mới đây là vụ hiệu trưởng Đinh Bằng My, v.v…
Với những ví dụ như thế, đủ để coi vấn đề đạo đức nhà giáo (sự tha hóa) đã đến mức báo động đỏ. Nếu không nhìn thẳng vào sự thật, “đau đầu” để có giải pháp và hành động đúng đắn, kịp thời mà chỉ “đau lòng” thì chuyện bạo hành, xâm hại học sinh sẽ chưa dừng lại.
Mặt khác, tôi đồng ý với Bộ trưởng “Trường hợp này (vụ ông Đinh Bằng My – người viết chú thích) cần lên án và pháp luật phải xử lý nghiêm” nhưng không tán thành khi Bộ trưởng nói “Tuy nhiên, ngành giáo dục, nếu chỉ dừng lại ở đó, là chưa đủ, bởi đi từ gốc, bản thân học sinh phải được giáo dục giới tính tốt, có kỹ năng phòng chống xâm hại. Chính học sinh phải là người tự bảo vệ mình”.[2]
Thì đấy, trường PTDTNT Thanh Sơn đã từng tổ chức chương trình “Ngoại khóa phòng chống xâm hại trẻ em năm 2018”. Trong chương trình ngoại khóa đó, chẳng phải ông Đinh Bằng My đã có phần hùng biện rất “thuyết phục” về nạn xâm hại tình dục trẻ em sao? Đó chính là bằng chứng sinh động về sự giả dối, vấn đề nhức nhối nhất đang hiện hữu trong môi trường giáo dục hiện nay.
Theo thông tin báo chí, để thực hiện hành vi dâm ô, ông My thường xuyên cho thầy cô giáo trong trường gọi học sinh lên phòng làm việc của mình. Vậy mà, hai phó hiệu trưởng cùng chủ tịch công đoàn nhà trường cũng như các thầy cô khác đều khẳng định không biết chuyện này?
Trong môi trường giáo dục mà người lớn - những thầy cô giáo - đều im lặng làm ngơ trước cái xấu của lãnh đạo, còn hiệu trưởng thì đe dọa, liệu các em học sinh có “tự bảo vệ” nổi mình?
Bộ trưởng hẳn còn nhớ cách ứng xử của Ban giám hiệu trường THCS Duy Ninh về vụ học sinh nhận 231 cái tát? Họ đã làm cái việc vô tiền khoáng hậu đó là phát phiếu “điều tra” theo kiểu trấn áp tinh thần, ép 23 em học sinh lớp 6.2 trả lời 19 câu hỏi nhằm mục đích “biến chuyện to thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thành như không” chỉ để níu giữ cái danh “trường chuẩn quốc gia”.
Những đứa trẻ chưa thành niên liệu có thể “tự bảo vệ mình” trước những người thầy ở vị trí nắm quyền lực lớn nhất trong nhà trường như Sầm Đức Xương, Đinh Bằng My…?
Làm gì để giảm thiểu và đi đến chấm dứt tình trạng bạo hành, xâm hại tình dục trong trường học? Đây là câu hỏi lớn xã hội đang đặt ra cho cá nhân Bộ trưởng và lãnh đạo các cấp ngành giáo dục.
Giáo dục có rất nhiều vấn đề cần phải đại phẫu. Cá nhân người viết bài này chỉ ước mong đơn giản: Thầy ra thầy, trò ra trò. Để làm được điều đó, Bộ trưởng và các đồng sự hãy giảm nhẹ tư duy dự án, chăm lo chuyên môn, dành sự quan tâm nhiều hơn đến chuyện dạy - học và đời sống của thầy và trò, loại bỏ những giá trị ảo làm trầm trọng bệnh thành tích như sáng kiến kinh nghiệm, thi giáo viên giỏi, trường chuẩn quốc gia, tỉ lệ thi cử, lên lớp,… giải phóng người thầy khỏi những ràng buộc hành chính vô nghĩa lý để họ toàn tâm toàn ý cho công việc chuyên môn của mình.
Nhà sư phạm nổi tiếng người Nga thế kỉ 19, Usinxki từng khẳng định: “Nhân cách của người thầy là sức mạnh có ảnh hưởng to lớn đối với học sinh, sức mạnh đó không thể thay thế bằng bất kỳ cuốn sách giáo khoa nào, bất kỳ câu chuyện châm ngôn đạo đức, bất kỳ một hệ thống khen thưởng hay trách phạt nào khác”.
Ý thức được điều đó, mong Bộ trưởng hãy “đau đầu” để hành động và kiến tạo, xây dựng môi trường giáo dục trong sạch, lành mạnh chứ đừng dừng lại ở trái tim xúc cảm mà “đau lòng” xót thương!
Nguyễn Duy Xuân
------
[1]. Bộ trưởng Giáo dục cảnh tỉnh đạo đức nhà giáo sau vụ dâm ô, Tiền Phong, 18/12/2018.
[2]. Bộ trưởng GD&ĐT: Rất đau lòng vụ học sinh tố bị hiệu trưởng xâm hại, Zing News, 17/12/2018.
TIN BÀI LIÊN QUAN:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét