ĐIỂM BÁO MẠNG
- VN chưa chủ động trước các đại cường (BBC 9-4-15) -Hội đàm Việt - Trung: Chuyên gia TQ nói gì? (BBC 10-4-15)-Ngân hàng đầu tư hạ tầng Á châu của Trung Quốc (AIIB) liệu sẽ hữu hiệu.(BVN 11/4/2015)-Kenneth Rogoff-Phạm Gia Minh dịch- Bốn quan điểm trong chính giới Hoa Kỳ về Biển Đông (BVN 11/4/2015)- Đoàn Hưng Quốc-Hoa Vi (BVN 11/4/2015)- Nguyễn Văn Tuấn- Obama: 'Trung Quốc đừng bắt nạt nước nhỏ' ! (BVB 11/4/2015)
- Đề xuất 4 thẩm quyền mới của Thủ tướng (BVB 10/4/2015)-Tại sao Thủ tướng muốn “siêu quyền lực”? (RFA 10-4-15)- Quyền gì thì vẫn phải ‘Dưới sự lãnh đạo của đảng’ (BVB 11/4/2015)- Nam Nguyên
- Quảng Nam: Con bí thư tỉnh ủy làm phó giám đốc sở (NLĐ 10-4-15)'- Phép vua thua lệ… chủ tịch' (TVN 11/4/2015)-Nếu dám làm thử, VN đã không chậm 10 năm (TVN 10/4/2015)-Mất chức chủ tịch vì 'ăn' gà giống cấp cho dân nghèo (VNN 11/4/2015)- Đà Nẵng: KHÍ CHẤT TỰ CHỦ (BVB 10/4/2015)
- Chúng ta lười (infonet 10-4-15) -
- Bảo hiểm xã hội phải là phao cứu sinh (TT 10-4-15)- Luận về đấu tranh dân sinh, dân chủ (BVN 11/4/.2015)- Thiện Tùng- Nhìn lại chế độ Bảo hiểm Xã hội tại Việt Nam (BVB 11/4/2015)- Thanh Trúc- Để luật hợp lòng dân (BVB 10/4/2015)- Nguyễn Ngọc Điện
- ODA làm phát sinh “tiêu cực ở Việt Nam" (ĐV 10-4-15)
- Phóng xạ, không sợ nhưng phải biết lo (TT 10-4-15) -Người Việt Nam cũng biết sợ phóng xạ? (BVN 11/4/2015)
- Tôm rớt giá, bỏ trắng ao nuôi (Petrotimes 10-4-15)
- Công chức Bộ đi bán dưa cũng chỉ 'xoa dịu tạm thời' (TVN 10-4-15) Từ việc “giải cứu” dưa hấu: Nghi vấn lợi ích nhóm trong kênh phân phối (LĐ 10-4-15)- ‘Vị đắng’ dưa hấu và kiểu điều tiết thị trường theo con tim (VNN 11/4/2015)
- Sau ngành mía đường, phải tiếp tục bỏ bảo hộ ngành ô tô! (MTG 9-4-15) — P/v Nguyễn Mại- Dừng sản xuất ở Việt Nam - Chỉ là "hư chiêu" của Toyota? (infonet 10-4-15)
- Tượng đài khoét sâu thêm ly tán hay tượng đài hòa hợp dân tộc (BVN 11/4/2015)- Phạm Đình Trọng
- Ủy viên BCT VN nghiên cứu cải cách ở Harvard (BBC 10-4-15)- Về bà Nguyễn Thị Kim Ngân
- Minh bạch trong khoa học (tuan's blog 10/4/2015)- GS Nguyễn Văn Tuấn
- Tôi đã viết đơn rút con khỏi… đội tuyển học sinh giỏi (TVN 10-4-15)
- Sao lại nhập ấn phẩm “rác”? (TT 10-4-15)
- Trầm Hương - chân dung người đàn bà viết (MTG 10-4-15)
- Tình người nơi tiệm sách cũ sắp bị dẹp... (MTG 10-4-15)
ĐỔI MỚI NGAY TỪ ...CÁI GHẾ
Bài của NHUNG NGUYỄN / TVN 7/4/2015
Ba mươi tuổi tôi mới đi học nước ngoài, vẫn học thạc sĩ dù đã có một bằng thạc sĩ được bảo vệ (có thể nói là nghiêm túc) ở trong nước. Thế mới biết, cái sự học không bao giờ ngừng lại.
Càng học, tôi càng thấy có những vấn đề về đổi mới giáo dục cần quan tâm. Nhưng có một thứ tưởng như nho nhỏ, song thực ra lại phản ánh nhiều điều trong tư duy, làm tôi rất băn khoăn khi nghĩ về giáo dục “ở nhà mình” – đó là chuyện cái ghế trong lớp học.
Từ Tiểu học tới THCS rồi PTTH, tôi ngồi học trên các ghế dạng băng và bàn dài, thường chia làm ba ngăn, nhưng thế nào bàn cũng gồm tới bốn học trò hoặc hơn. Tuổi thơ của chúng tôi là những lúc chia bàn tranh ghế, dùng phấn viết, bảng cá nhân, thước kẻ hoặc bất kỳ thứ gì có được làm “ranh giới”.
Khi gặp lại bạn bè, chúng tôi thường nhắc lại những lúc “chia bàn, phân ngăn” đó với đầy những nụ cười. Ngăn bàn khi chúng tôi mười lăm còn là “hòm thư” bất đắc dĩ cho những cô cậu dậy thì. Đầu giờ học, có thể thấy trong đó thư tay, một bông hồng hay cành phượng vĩ.
Đó là cái nhìn bằng lăng kính ký ức lãng mạn. Còn nhìn một cách thực tế, những lớp học kiểu chỉ có hai dãy bàn, 6 cái mỗi bên mà phải chứa tới 70 em học sinh là điều kiện chúng tôi thường có khi còn là học trò.
Hình thức tổ chức lớp học “cơ bản” với bục giảng thường cao hơn nền lớp học, vị trí ngồi của học trò thấp hơn vị trí đứng của giáo viên. Từ trên bục giảng giáo viên có thể quan sát được cả lớp. Từ dưới nhìn lên, học trò chăm chú nghe giảng. Thày cô giáo nói không ngừng. Phản biện thày cô là một việc dường như vẫn còn hiếm hoi. Theo tìm hiểu của tôi, mô hình bố trí lớp học như thế đã dần “vắng bóng” ở châu Âu và Mỹ từ nhiều thập kỷ trước.
Lớp học ở Ediburg (Anh) năm 1920
Lớp học ở Mỹ năm 1930
Lớp học ở trường Amsterdam Hà Nội 2015
Tới nay, hình thức lớp học ở các nền giáo dục Hoa Kỳ và châu Âu đã được tổ chức lại, trong đó có một số dạng sau đây:
Mô hình thứ nhất: Bàn giáo viên và bàn ghế học sinh cùng nằm trên một mặt phẳng. Các bộ bàn ghế học sinh được thiết kế riêng biệt cho từng em. Mỗi em ngồi riêng ghế, có mặt bàn gắn liền. Có thể gấp gọn bàn ghế lại hoặc tự do di chuyển chỗ ngồi. Điều này rất thuận tiện cho học sinh mỗi khi phải làm việc hay thảo luận theo nhóm.
Lớp học với bàn ghế cá nhân
Lớp học với bàn ghế hình vòng cung
Mô hình thứ hai: Bàn giáo viên đặt ở vị trí thấp nhất, bàn học sinh được đặt trên các bậc “giật cấp”, đảm bảo hàng ghế sau luôn cao hơn hàng ghế trước. Tất cả học sinh với chiều cao khác nhau có cơ hội đồng đều để nhìn bảng và nghe giáo viên. Một số phòng học còn thiết kế bàn ghế dạng vòng cung, khiến cho buổi học có không khí tập trung hơn nhiều.
Người viết bài này cũng đã từng giảng dạy ở các lớp của một trường đại học tại Việt Nam. Phòng học có sức chứa lên tới 150 sinh viên. Dù nền phòng học được “giật cấp” từ thấp lên cao, nhưng bàn ghế vẫn được tổ chức theo kiểu cũ. Thậm chí bốn dãy bàn được kê liền lại thành hai dãy. Có nghĩa là có khoảng sáu tới bảy sinh viên cùng ngồi trên một băng ghế. Đơn cử, một sinh viên ngồi trong cùng muốn đứng dậy… đi vệ sinh thì cả 5 sinh viên ngồi ngoài phải đồng loạt đứng dậy, nhường chỗ cho em đó đi ra. Lúc vào thì các sinh viên thường… nhường bạn đó ngồi ngoài cùng.
Cũng khó có thể đòi hỏi việc tổ chức thảo luận nhóm, chơi các trò trí tuệ hoặc bất cứ một hình thức học tập sáng tạo nào khác trong một mô hình lớp học “khóa kín” như vậy. Giảng viên trong trường hợp này cũng không biết làm gì hơn là… cố gắng nói nhiều hơn. Quan sát kỹ hơn, cho tới tiết học thứ tư, nhiều em sinh viên chưa từng đứng dậy khỏi chỗ ngồi của mình, ngay cả vào giờ giải lao.
Một lớp học “cơ động” tại đại học Ataneo, Manila, Philippines
Có rất nhiều thứ cần phải thay đổi để đổi mới giáo dục. Tuy nhiên, những buổi học 5-6 tiết “bê bết” - không đứng lên lần nào - trong quãng đời học sinh của tôi nên được dừng lại ở kỷ niệm của thế hệ chúng tôi. Quy định gần đây nhất của Bộ Giáo dục Đào tạo về bàn ghế cho học sinh là không được quá hai em một bàn cũng thể hiện một tư duy mới mẻ hơn[1]. Nhưng nếu có thể, chỉ một lần thay đổi, nên để hàng triệu bộ bàn ghế trong các nhà trường trong cả nước, thành thứ công cụ tốt nhất, gần nhất và sẵn có nhất cho dạy và học sáng tạo.
Nhung Nguyễn
---
[1] Lần đầu tiên có quy định về bàn ghế cho học sinh , Vietnamplus, 27/06/11.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét